Sign up

vết xướt

docmo | 04 March, 2010 11:03

nếu bạn chưa hề bị một vết xướt nào, bạn sẽ nghĩ rằng tất cả đều là chuyện nhỏ.
nếu lần đầu tiên trong đời bạn bị một vết xướt, bạn sẽ thấy đau kinh khủng và hy vọng rằng không còn nỗi đau nào đến với mình nữa.
nếu lần thứ hai bạn chạm vào nỗi đau, bạn bắt đầu tập quên đi nỗi đau.
và nếu những vết xướt, vết thương cứ liên tục đến với bạn, bạn sẽ không còn thấy đau nữa mà lúc đó bạn bắt đầu học cách cười khi chạm vào nó

Nhân

docmo | 25 December, 2009 23:28

Nếu cuộc đời này đã cho ta cơ hội được gặp nhau, hãy trân trọng sự hội ngộ ấy. Cố gắng sống vì nhau. Đừng nên làm tổn thương người ta từng được gặp, đang gặp và sẽ gặp. Làm tổn thương một ai đó là vô hình chung đã làm tổn thương chính bản thân mình.!

gió

docmo | 16 December, 2009 14:30

Tôi đang như một người quyét rác gặp cơn gió ngược...

Không đề

docmo | 16 December, 2009 10:08

Sau chuỗi ngày kiếm tìm mệt mỏi

Tôi chọn cho mình một góc sâu khuất lặng

Rồi ngồi nhìn lữ khách đi qua

À thì ra không chỉ riêng mình ta

Mà tất thảy mọi người ai cũng thế

Ai cũng đang tất bật với kiếm tìm

Tìm hạnh phúc, tiền tài, danh vọng

Tìm cho mình chút cao sang vọng trọng

Tìm để khắc dấu cho mình một cái tên

Ôi thế gian tìm hoài không biết chán

Nhưng cuối cùng vẫn một đích đến mà thôi

Là tìm lại chính ta giữa đời thường bất ổn.

Cuộc đời độc thân

docmo | 08 November, 2009 15:46

Thế là sắp hết một ngày cuối tuần, ngày chủ nhật thật tẻ nhạt. Sao không có gì vui hơn nhỉ! Chỉ có thế này thôi sao?

Sáng ngủ nướng, bị chị gọi dậy liên tục mà chả thèm dậy. Ngủ nướng sướng thật - Ôi cái cảm giác lười biếng!!!!!!!

Vừa uống cafe ngồi xem Tây du ký, sao lớn rồi mà vẫn thích xem, còn xem một cách khoái chí nữa chứ! Hehe

Uống café xong phải ngồi luông lại cái áo dài - vì cái tội lười ăn nên cái áo nào cũng rộng hết, suốt ngày cứ phải sửa lại cho vừa, chứ không thì giống như đang mặc cái Tơi ấy.

Có ai biết cái Tơi không nhỉ! Làm toát cả mồ hôi, và cuối cùng thì cũng xong 2 cái tà áo dài, eo ôi!

Nếu nhận luông áo dài để lấy tiền công chắc mình phải lấy 100.000VND/2 cái tà áo quá Money mouth! Nhìn lại sản phẩm của mình! Hehe cũng khéo tay đấy chứ nhỉ! Thợ tay ngang mà, quá "xiềng" luôn.

Con mèo con lúc này cái đuôi nó dài thêm một khúc nữa rùi. Nó đang khoe cái đuôi đấy ( Mèo khen mèo dài đuôi ấy mà).

Chiều nay, làm gì nhỉ?

Điểm danh lại coi có con ma nào trong đám bạn cô đơn như mình không nữa (rủ đi uống café chứ - đi một mình ah, cũng được thui, nhưng hơi khó coi. Hehe!

Còn buổi tối ah, coi còn lại ai thích ăn hàng không? Đánh lòng vòng tìm cái gì để nhóp nhép coi!

Thế mà kêu than ngày chủ nhật tẻ nhạt! Ôi cuộc sống! Thật mến thương làm sao!!!

Điên

docmo | 04 November, 2009 11:27

Ai bảo là điên

À mà điên thật

Ai bảo là không

Tôi đang yêu điên cuồng đến cháy bỏng


Ai bảo đó chỉ là cảm xúc

Không đâu

Tình yêu đấy


Nụ hôn ấy ngọt ngào đến bỏng rát

Trái tim đau như được dịp chữa lành

Tâm hồn rỗng bổng dưng đầy ắp

Cả một trời yêu tôi như vừa tay chạm được

Dẫu rằng mong manh nhưng đừng tự dối lòng

                                                                VXC

Tri kỷ

docmo | 03 November, 2009 13:22

 

Khi em buồn em gọi một cái tên

Đó là tên anh - người tri kỷ

Anh hiểu em như chính lòng mình vậy

Khi em cười anh vẫn nhận ra

Nụ cười ấy vẫn chưa là mãn nguyện

Ánh mắt kia vẫn đọng một nỗi buồn


Khi buồn em gọi tên anh

Người tri kỷ

Anh xót xa khi lòng em trống rỗng

Em vô hồn như vừa đánh mất một nỗi đau

Em không khóc sao anh rơi lệ

Anh nghẹn ngào thương số phận của em.

                                                    VXC

Phố vắng

docmo | 02 November, 2009 22:36

 

Hãy một lần nhìn phố vắng đi em

Ánh sáng buổi chiều tàn và ánh đèn đêm

Con phố vắng thênh thang dài hun hút

Trong đôi mắt hoa cau ngút ngàn bất tận

Em của nồng nàng của lắng đọng của xót thương



Hãy một lần nhìn phố vắng đi em

Em trong phố, phố trong em vắng lặng

Nghe thênh thang nỗi niềm vương vấn mãi

Em sẽ tìm thấy mình trên phố vắng không tên
                                                                   VXC

Tôi trong tôi

docmo | 02 November, 2009 16:49

Ngày mai tôi mãi đi tìm

Ngày hôm qua bỏ lại bên thầm dưới mưa

Tôi mơ hoài đến những ngày xưa

Sao không tìm thấy bóng mình trong mơ

Qua rồi ngày tháng mong chờ

Tình xưa đã chết, mây mờ thôi che

Tôi tìm tôi ở ngày mai

Một hình nhân mới không phai sắc nồng

Vẫn là tôi đấy người thương

Ngày hôm qua ấy thế mà lại hay...


                                                    VXC

Nỗi Nhớ

docmo | 31 October, 2009 21:54

Như trẻ con chơi trò tay không tay có

Em giấu nỗi nhớ trong lòng bàn tay

Nỗi nhớ ngọ nguậy đòi nghiêng trên trang giấy

Em giấu nỗi nhớ vào thơ

Thơ buông dài tiếng thở

Giấu nỗi nhớ vào đêm

Đêm càng lạnh lùng hiu hắt

Có thể giấu nỗi nhớ từ đôi mắt

Bằng những tiếng cười

Có thể giấu nỗi nhớ trên môi

Bằng màu son tươi thắm

Nhưng tự cõi lòng sâu thẳm

Em không biết giấu nỗi nhớ vào đâu

Trong tim nỗi nhớ ứa giọt sầu

Ơi nỗi nhớ không màu

Nhưng rất thực

Làm nhói đau lồng ngực


Chiều nay

Em gửi nỗi nhớ vào chiếc lá

Thả xuôi dòng

Anh có nhận được không.

                                                  ST

Phố Núi

docmo | 30 October, 2009 17:04

Dẫu biết người xưa là phố vắng
Ta mãi rong chơi suốt cuộc đời
Dẫu biết tình xưa là chén đắng
Ta vẫn say nồng giấc yêu thương
Nhưng yêu thương có nhiều lối nhỏ
Em vào đời anh không dẫn bước em
Lối em đi chông vênh hay bằng phẳng
Anh ước gì lối đó có nhiều hoa.

--------------------------------------------------

Nếu một câu chuyện không có hồi kết thúc, làm sao có một ngày ta nhìn lại những gì đã qua. Đừng vội nghĩ đó là một hồi kết buồn, trong cái buồn có cái vui, trong cái rủi lại có cái may. Duyên nợ của cuộc đời mà. Hãy suy ngẫm đi đừng vội vã buồn, vội vã khóc và đừng quên những gì đã xảy ra. Quên để mà sống và hãy nhớ để bước tiếp.

Bạn Thân!

docmo | 30 October, 2009 15:13

Khi em khóc vì anh
Người ấy lau nước mắt
Cố tìm lời khỏa lấp
Hạnh phúc của mình phải biết tự nâng niu
Khi em bảo mình đang được yêu
Người ấy chúc em hạnh phúc
Trong tiếng cười em bật khóc
Chỉ một người ấy ở cạnh em
khi em buồn và khắc khoải gọi một cái tên
Như đã từng gọi tên anh những đêm không ngủ
Người ấy vẫn ở bên anh với ngàn lời xưa cũ
Khỏa lấp dùm anh những lời hời hợt
Dẫu rất vụng về
Em thành công với những ước mơ
Người ấy giấu niềm vui vào mắt
Một lời chúc mừng thôi anh vô tâm quên mất
Tự dưng em bật khóc! Bạn Thân!!!!
                                             ST

Con bé tội nghiệp!!!

docmo | 28 August, 2009 01:03


Bây giờ đã là mấy giờ. Đã khuya lắm rồi nhưng con nhỏ vẫn còn ngồi đó. Ngoài trời đang mưa trong phòng chỉ còn mình nó với cái máy tính ..."Bài không tên số 2" phát ra từ chiếc loa nhỏ vẫn cứ nhè nhẹ nhưng làm cho lòng nó cảm thấy cô đơn và chua chát lắm.
Lâu rồi nó không khóc - nó không khóc không phải vì không có nỗi buồn mà vì trong lòng nó như mất đi cảm giác - vô hồn - trống rỗng.

Nó giờ như một con bé cô đơn đến tội nghiệp. Anh nói đúng, nó quá nhỏ bé trước cuộc đời này! Nhỏ bé lắm nên nó đành chịu thất bại. Nó không chống chọi lại được cuộc đời đầy cay nghiệt, lắm chông gai, nhiều cạm bẫy, nhiều giả dối, lừa lọc ...này được.

Nó nhắn tin cho anh, dù nó biết rằng anh đang trong giấc ngủ và cũng không thể sang sẽ với nó cái cảm giác cô đơn ngay lúc này được. Và nó đang khóc......Nó khóc cho cái cảm giác cô đơn lúc này, khóc cho những gì đã xảy ra với nó trong thời gian qua, khóc cho những gì nó đang phải chịu đựng, đè nén trong lòng nó.

....

Quy luật "lây lan" của tình cảm

docmo | 08 June, 2009 23:08

"Con người sống trong xã hội, trong các mối quan hệ người - người. Vì vậy, cảm xúc, tình cảm của người này có thể "lây" sang mhười khác. Trong đời sống hằng ngày ta thường thấy hiện tượng "vui lây" "buồn lây", "thông cảm", "đồng cảm"... Nền tảng của quy luật là tính xã hội trong tình cảm của con người. Tuy nhiên, việc "lây lan" tình cảm từ chủ thể này sang chủ thể khác không là con đường chủ yếu để hình thành tình cảm".
Người ta thường nói "tốt gỗ hơn tốt nước sơn" nhưng mấy ai nhìn thấy được gỗ, cái nước sơn hào nhoáng, bóng bẩy bên ngoài bao giờ cũng đập vào mắt con người đầu tiên và ai ai cũng đều ưa nhìn. Còn gỗ ư! Có mấy ai biết được gỗ thế nào, dù có tốt thì cũng xếp hàng thứ ...yếu của sự lựa chọn thôi.

Bạn Thân!

docmo | 28 May, 2009 20:25

Sợi dây tình cảm thật mong manh và dể đứt! Sao chỉ cách nhau một câu nói thôi mà làm cho một ai đó phải rung động, làm cho tâm hồn ai đó thăng hoa, làm cho ai đó có thêm hy vọng, cuộc đời của một con người thêm màu hồng thật nhẹ nhàng và tô đậm thêm màu sắc ý nghĩa của cuộc sống.... Và cũng vì một câu nói thôi mà tất cả những hy vọng, những thăng hoa đó tan biến, một câu nói thôi  mà trong lòng ai đó tất cả tình yêu như sụp đổ, cuộc sống dường như thêm màu tối - tất cả những yêu thương hờn dỗi trở thành con số không tròn trĩnh! Cuộc sống của mình cứ phải như thế sao! - Sau tiếng thở dài ngao ngán là những chuỗi ngày không tên buồn bã, nhưng cuộc sống mà - con người phải cứ tiếp tục bước và bước cho đến hết cuộc đời!

1 2  Sau»